Mọi người chợt bừng tỉnh ngộ.
Độc Cô U lập tức lên tiếng: "Vậy cây độc châm hai đầu nhọn này rốt cuộc là chuyện gì?"
Cầm cây châm ấy mân mê trong tay một lát, Tiêu Vạn Bình cười nói:
"Lúc đầu ta cũng nghĩ không ra, nhưng mãi đến trận chiến ở Đông thành, nhìn thấy một binh sĩ cầm trường thương đâm xuyên lồng ngực kẻ địch từ trước ra sau, ta mới hiểu được." (Xem chi tiết chương 542)




